Giản Nhất không trả lời, chỉ lặng lẽ đóng cửa lại rồi bước đến trước mặt cô.

“Cậu tại sao lại…”

Đường Linh quay đầu lại, vẻ mặt cô bình tĩnh đến mức khó tin, hoàn toàn không còn chút nào sự mất kiểm soát của buổi sáng.

“Nhất Nhất, tớ không thể cho cậu ấy thứ mà cậu ấy muốn, vậy thì tớ cũng không thể cho cậu ấy dù chỉ một chút hy vọng.”

Cũng giống như cô và Mục Cảnh Thâm, có lẽ lúc trước anh ta vì nhất thời mềm lòng, hoặc bị cô làm cảm động mà đồng ý ở bên cô.