Rất nhanh, Giản Nhất đã bưng hai bát sủi cảo đi vào, sau đó gọi Lệ Tư Dạ lại gần. Người đàn ông vừa ngồi xuống ghế sô pha, cô gái đã đặt một bát sủi cảo trước mặt anh, còn chu đáo gắp một miếng, thổi nhẹ rồi đưa đến bên miệng anh. Lệ Tư Dạ sao có thể không biết, cô nàng này đang muốn dùng đồ ăn ngon để bịt miệng anh đây mà. Anh cũng rất nể tình, há miệng ăn, nhưng còn chưa kịp nuốt xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gái đã ghé sát lại. “Chuyện của Mục Cảnh Thâm, anh định xử lý thế nào?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương