Cô thậm chí không cần ngẩng đầu cũng có thể đoán được người đến là ai. Cũng chỉ có anh, mới có thể khiến cô tạm thời buông xuống vẻ kiên cường.

Cơ thể cô gái khẽ run lên, nhưng vẫn quật cường không để lộ chút nghẹn ngào nào. Người đàn ông cứ thế ôm cô thật lâu, cho đến khi cảm xúc của cô hoàn toàn ổn định, anh mới chậm rãi buông tay, sau đó ngồi xuống bên cạnh cô.

“Nhất Nhất, em đã làm đủ tốt rồi.

Cô gái rũ mi, liên tục lắc đầu.

Cô chẳng làm tốt chút nào, cô tệ hại đến cực điểm.