Nụ hôn của người đàn ông đầy bá đạo và chiếm đoạt, nhanh chóng rơi xuống khắp cơ thể cô. Đôi tay anh không ngừng lộng hành, khiến cô hoàn toàn đánh mất lý trí, chỉ có thể liên tục gọi “Anh ơi trong cơn mê loạn. Lệ Tư Dạ vô cùng hài lòng khi thấy phản ứng của cô, rất lâu sau mới chịu dừng lại. Anh nhẹ nhàng nâng eo cô lên, một tay khác giữ lấy sau đầu cô. Cô gái khẽ mở đôi mắt mơ màng ngập nước, nhưng lời đầu tiên thốt ra vẫn là “Anh ơi… Giọng nói mềm mại, mang theo chút tủi hờn, khiến trái tim Lệ Tư Dạ khẽ rung lên. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương