“Em đã yêu anh thật rồi, Lệ Tư Dạ.”

Không biết từ khi nào, có lẽ là từ những lần anh giúp đỡ cô, hoặc từ những lúc anh luôn bên cạnh cô mỗi khi cô mất phương hướng. Dần dần, cô đã quen với sự hiện diện của anh.

Cô đã quen với việc, chỉ cần xoay người lại, anh nhất định sẽ ở đó.

Người đàn ông hơi sững lại, dường như không ngờ cô sẽ nói ra những lời này.

Giản Nhất chăm chú nhìn anh, trong đôi mắt ánh lên sự mong chờ, dường như cũng muốn nghe một câu trả lời tương tự từ anh.