Anh hoảng hốt bước nhanh đến trước mặt cô, vừa định mở miệng thì đã nghe thấy giọng nói nghẹn ngào chất vấn. “Mục Cảnh Thâm, em thật sự khiến anh chán ghét đến vậy sao? Khiến anh không muốn nhìn thấy em đến thế sao?” Rõ ràng từ nhỏ cô luôn được bố mẹ, người thân yêu thương. Rõ ràng cô luôn đạt thành tích xuất sắc, nhận về không biết bao nhiêu lời khen ngợi. Nhưng tại sao, đứng trước anh, cô lúc nào cũng thấp kém, chật vật như thế này? Mục Cảnh Thâm chợt nhận ra lời nói vừa rồi của mình quá nặng nề, trong lòng dâng lên một nỗi áy náy. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương