Mưa ngừng, gió lặng, Giản Nhất chỉ cảm thấy cả người mềm nhũn, chẳng còn chút sức lực nào. Người đàn ông trông có vẻ xót xa cô, nhưng thực chất, lần nào cũng lượn lờ ngay mép ranh giới chịu đựng của cô, hết lần này đến lần khác. Đúng là một lão hồ ly đầy tâm cơ! Giản Nhất âm thầm phàn nàn trong lòng, lại sợ bị anh phát hiện, bèn dứt khoát nhắm mắt giả vờ ngủ. Không biết bao lâu trôi qua, cô chỉ cảm thấy một góc chăn bị vén lên, tiếp theo là tiếng động khẽ khi anh bước xuống giường. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương