Từ trong trọng kiếm Bất Quy Tắc tản ra vài ngọn lửa màu xanh nhạt. Những ngọn lửa này như một loại chất lỏng sền sệt, chậm rãi leo lên trên cánh tay La Chinh và tạo thành một đầu lâu màu lục.

Đầu lâu này thoạt nhìn vô cùng đáng sợ, giống như một con ác quỷ bò ra từ địa ngục, trên đầu có sừng dài và trong miệng tóe lửa!

“Phut!”

Đầu lâu ác quỷ há miệng phun một cái, ngọn lửa màu xanh biếc đã đốt bằng cả thanh trọng kiếm Bất Quy Tắc.

Xuyên qua ngọn lửa màu xanh biếc, La Chinh nhìn Xà Linh Vương và nói: “Về mặt lý thuyết, Xác Suất Cực Thái ở trong mấy không thể hóa giải... Chúng ta cứ đánh thế này thì đúng là không ai làm gì được ai, bởi vì chẳng ai có thể đánh giết một đối thủ có tốc độ vô hạn cả! Đương nhiên, để duy trì Xác Suất Cực Thái thì cần có năng lượng, ta có thể bào mòn người từng chút một trong đám mây này cho đến khi người chết, song ta có lựa chọn tốt hơn.”