La Chinh chẳng thèm để ý tới sự mỉa mai của Tà Thần mà hỏi ngược lại: “Ngươi nghe trộm chúng ta nói chuyện đấy à?”

“Trong thế giới mẹ, chẳng có thứ gì có thể thoát khỏi cảm nhận của ta” Tà Thần ngạo mạn nói: “Tất cả những thứ ở nơi này đều là của ta, làm việc cho ta. Sao ta lại phải nghe lén?”

Nếu nói thế giới mẹ là thế giới trong cơ thể của hắn ta thì quá khuếch đại, Tà Thần còn chưa đạt tới mức toàn trị toàn năng như vậy. Nhưng mức độ khống chế thế giới mẹ của hắn ta là trước này chưa từng có ai đạt tới.

Tà Thần lại nói thêm: “Nếu người chịu quy thuận ta thì ta sẽ cho người trở thành chúa tể trong thế giới mẹ. Tất cả các sinh linh, thể lực siêu cấp trong đại châu đều phải thần phục. Chúng ta sẽ cùng nhau kiến thiết thế giới mẹ này, được không?”

Sau khi hắn ta nói xong thì đưa tay lên khẽ vung một cái, toàn bộ Lê Sơn có hàng chục triệu tới hàng trăm triệu dây leo màu xanh biếc mọc ra. Từng chiếc lá to chừng một trường chĩa ra, các loại kỳ hoa dị tháo đang liên tục nở rộ, hương hoa thấm vào ruột gan đang tản mạn khắp nơi. Toàn bộ Lê Sơn như chìm trong đại dương màu xanh biếc.