Những người khác nhìn bộ dạng như thế này của Mạc Xán sao lại không hiểu Mạc Xán kích động thế nào, chợt nghe Mạc Xán nói: “Đúng! Huynh nói đúng, bây giờ ta còn sống, ta còn cơ hội giúp cha ta tìm chân tướng!” Thấy Mạc Xán xốc lại tinh thần nhanh như vậy, La Chinh mỉm cười: “Như vậy mới đúng, chỉ cần có hy vọng, liền có động lực cố gắng!”Chương Vô Huyền và Chu Hiển lúc này mới tươi cười, không hổ là La Chinh, nói mấy câu đã khiến cho Mạc Xán khôi phục tự tin, nếu đổi lại là người khác, chỉ sợ khó có thể làm được.“Này này… Ta nói các ngươi... Vừa rồi đã ăn no chưa?” Chu Thiên Ngưng vẫn luôn đứng ở phía sau không được chú ý tới, giờ phút này mới cười hỏi.Chương Vô Huyền sờ sờ cái bụng tròn vo của mình, lắc đầu nói: “Còn chưa ăn đã làm ầm cả lên rồi, có kịp ăn gì đâu?”“Ta cũng chưa ăn, không bằng chúng ta tìm một chỗ ăn một bữa!” Chu Thiên Ngưng cười nói. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương