Vong Ưu Phong xếp thứ tư trong ba mươi ba phong, cũng là một phong có cao thủ nhiều như mây. Huống hồ phong này là do Mạnh gia bọn họ làm chủ, nếu La Chinh thực sự đến Vong Ưu Phong, không chỉ không có ai dám chống đối hắn mà còn có thể có nhiều lợi ích.

La Chinh lại lắc đầu: “Không cần đâu. Ở Tiểu Vũ Phong cũng không tồi. Huống hồ nếu tới Vong Ưu Phong, vậy còn phải phiền Mạnh Thường Quân huynh đi xin xỏ, ta cho rằng không cần thiết.”

Muốn điều La Chinh vào Vong Ưu Phong, đối với đệ tử bình thường thì là chuyện khó như lên trời, nhưng với Mạnh Thường Quân thì lại không có vấn đề gì, chỉ là nhờ người chào hỏi chút mà thôi. Nhưng Mạnh Thường Quân nghe hiểu ý của La Chinh thực ra là từ chối khéo nên hắn cũng không gò ép.

Có điều hắn lại than thở: “La Chinh huynh vậy mà vẫn chưa thăng cấp lên nội môn, e rằng không thể tham gia đại hội toàn phong rồi.”

“Đại hội toàn phong?” La Chinh nghe thấy lời nói của Mạnh Thường Quân, trong lòng cũng rung động nhẹ.