Nếu người đó là Hạ Tinh, thì người đàn ông vừa đứng dậy khỏi vòng tay của Vân Túc rõ ràng là một người khác.

Nhìn Ngụy Húc chăm chú quan sát người đàn ông trước mặt, Hình Minh Kiệt thầm nghĩ, Ngụy Húc chắc chắn đang có chung suy nghĩ với mình.

“Cảm ơn anh!”

Khoảnh khắc vừa rồi thực sự quá nguy hiểm. Kỳ Thừa cũng bị dọa sợ, nhưng may mắn thay có người ra tay giúp đỡ, nếu không cậu chắc chắn phải nhập viện.

Đôi mắt Kỳ Thừa khi cười lên rạng ngời và đầy sức sống, giống Hạ Tinh đến lạ kỳ. Đối diện với ánh nhìn như vậy, Vân Túc khẽ nhíu mày, gần như rơi vào trạng thái bối rối.