Khi Kỳ Thừa cúi đầu, hơi khom lưng có vẻ hơi khó khăn, nên cậu ngồi xổm xuống trước mặt Kỳ Gia Bình, ngẩng đầu nhìn anh với ánh mắt tinh nghịch.

Bàn tay Kỳ Gia Bình vừa đưa ra, liền đặt lên mái tóc mềm mại của cậu.

Chú ý đến hành động của Kỳ Thừa, gương mặt lạnh lùng thường ngày của Kỳ Gia Bình thoáng xuất hiện một nụ cười mờ nhạt. Nhưng nụ cười này rất nhẹ, nếu không nhìn kỹ thì khó mà nhận ra.

Dì Lâm thấy vậy, tươi cười bước đến.

Bà nhìn qua Kỳ Thừa rồi hướng ánh mắt về phía Kỳ Gia Bình.