Hạ Tinh cảm thấy kỳ lạ một chuyện, đó là cậu đã lặp lại cùng một giấc mơ suốt nhiều năm. Trong giấc mơ, một thiếu niên ôm cậu chạy trốn, nhưng cậu luôn không thể nhìn rõ khuôn mặt của thiếu niên ấy, cũng không biết anh là ai.

Đến tận bây giờ, giấc mơ này đối với cậu vẫn là một điều bí ẩn vô cùng khó hiểu.

Thấy Hạ Tinh đang mất tập trung, Vân Túc dùng đũa gõ vào đĩa của cậu, tiếng “đinh đoong” vang lên kéo sự chú ý của cậu trở lại.

“Ừm?”

“Đang nghĩ gì vậy? Mau ăn đi chứ!”