Tốc độ chạy của Hạ Tinh rất nhanh. Nhưng dù cậu có lanh lẹ đến đâu, khi đến nơi, bóng dáng người đàn ông vừa rồi đã biến mất. Quán bar đông đúc, người qua kẻ lại tấp nập. Hạ Tinh nhìn quanh, chỉ thấy toàn những gương mặt lạ lẫm, đông đúc đến mức làm cậu choáng ngợp. Cậu rời khỏi quán bar với khuôn mặt trầm lặng, lòng như tro tàn. Hạ Tinh vẫn còn mải suy nghĩ về chuyện vừa xảy ra, liệu thực sự có tồn tại một người như thế hay không. - Giang Tình từng muốn trở thành diễn viên, nhưng gia đình cô lại không hề ủng hộ. Dù vậy, Giang Tình cũng không sở hữu tài năng nổi trội trong lĩnh vực này, nên ước mơ làm diễn viên dần phai nhạt trong cô. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương