“Ồ, người đưa cô về phòng à? Tôi cũng không nhớ, tối qua tôi cũng say mà.”

Hạ Tinh nhấp một ngụm sữa, nhún vai trả lời.

“Sao vậy? Phòng cô mất đồ à?”

Mặc dù hỏi vậy, nhưng Hạ Tinh thừa biết khả năng mất đồ là rất thấp. Tối qua, người đến biệt thự chỉ có mấy người bọn họ, chẳng lẽ mấy người đàn ông lại đi lấy trộm trang sức của một cô gái nhỏ?

Giang Tình lắc đầu, “Không, không mất gì cả.”