Trên một chiếc chăn, hai người đàn ông nằm bên trong. May mắn là giường đủ lớn, nếu không thì hai người họ chắc chắn sẽ không nằm vừa. Hiện tại không chỉ vừa đủ, mà giữa họ còn cách nhau một khoảng khá xa. Kỳ Thừa có chút hối hận. Cậu đáng lẽ nên lo lắng về việc giường quá rộng, nhưng lại cứ mãi lo giường quá nhỏ. Nếu giường nhỏ thì tốt biết mấy, như vậy cậu có thể nằm sát vào ngài Kỳ hơn. “Ngủ ngon.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương