Ánh mắt các ông chủ tập trung lên khuôn mặt của Kỳ Thừa, rồi từ từ híp lại.

Người vừa ra lệnh bật đèn, sau khi nhìn thấy khuôn mặt của chàng trai trẻ, ban đầu lộ vẻ ngạc nhiên, sau đó lại đầy thắc mắc.

“Cậu là… Hạ Tinh?

Ngạc nhiên vì Hạ Tinh lại xuất hiện ở đây làm phục vụ, thắc mắc vì rõ ràng Hạ Tinh là người của Tổng giám đốc Vân kia, sao giờ lại hạ mình làm công việc như thế này?

Không khó hiểu vì sao Tổng giám đốc Trương vẫn nhớ cái tên này, bởi lần trước ông ta cứ nhắc mãi về Hạ Tinh. Nhưng đáng tiếc Hạ Tinh lại là người của Vân Túc, dù có muốn cũng không thể động vào.