“Ừm, tôi biết rồi. Trong mắt Vân Túc, dì Trương là người thân cận như gia đình. Bà đã làm việc ở biệt thự này hơn mười năm, luôn tận tâm tận lực và chưa bao giờ có ý đồ xấu. Vì vậy, những lời bà nói, anh ít nhiều cũng để tâm. Có dì Trương lên tiếng, Vân Túc xoa xoa mi tâm, trên gương mặt sắc nét như dao khắc hiện lên một chút mềm mại. Một lúc lâu sau, anh mới ngẩng đôi mắt đen sâu thẳm lên, ánh nhìn như xuyên thấu, hướng về người phụ nữ trung niên trước mặt. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương