“Ừ, tôi chỉ mềm lòng với em. Đôi mắt đen láy của Vân Túc lập tức tràn ngập tình cảm sâu sắc, anh nói với vẻ vô cùng nghiêm túc. Không khí bỗng chốc trở nên ấm áp, tràn đầy cảm xúc. Hạ Tinh ho khẽ vài tiếng, mặt hơi đỏ: “Vân Túc, anh có thể đừng làm bộ dáng lẳng lơ như vậy không? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương