Miệng thì nói muốn Vân Túc rời đi, nhưng nằm trên giường lại không nhịn được mà lắng nghe động tĩnh bên ngoài, muốn biết liệu anh đã đi chưa.

Hạ Tinh lăn qua lăn lại, không tài nào ngủ được, nhưng cũng không dám phát ra bất kỳ tiếng động nào.

Một lúc lâu sau, lại có âm thanh vang lên từ ngoài cửa.

“Tôi có thể vào chưa?

Vẫn là giọng nói của Vân Túc, trầm thấp và lạnh lùng.