Thất Nguyệt dìu Lạc Thiên Tuyết từng bước chậm rãi tiến lên.Trời rõ ràng là nắng gắt chói chang, vậy mà Lạc Thiên Tuyết lại không cảm nhận được chút ấm áp nào. Thất Nguyệt cau mày:“Không ổn rồi, với tình trạng này của ngươi, e rằng không chống đỡ nổi đến lúc tới Nam Lương đâu. Lạc Thiên Tuyết thở hắt một hơi, nói:“Không được. Ta không thể quay về vào lúc này. Thất Nguyệt biết con đường này vô cùng gian nan, nhưng không ngờ thân thể Lạc Thiên Tuyết lại suy yếu đến mức này.Xem ra mất một hồn thật sự ảnh hưởng lớn. Lạc Thiên Tuyết nói chuyện cũng khó khăn hơn nhiều.Nàng mím chặt môi, thấp giọng:“Cứ tiếp tục đi… Ta chịu được. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương