Diệp Hân Giai giật mình, quay sang nhìn, lập tức nhíu mày. “Là anh?” Đối phương mặc một bộ vest đen, khóe môi khẽ nhếch lên đầy ẩn ý: “Không sai, là tôi.” Diệp Hân Giai đảo mắt nhìn xung quanh, thấy bên cạnh vẫn còn nhiều chỗ trống, sắc mặt liền trở nên không vui: Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương