Trong đại điện của Phượng Tảo cung, ánh đèn lay động, Hoàng hậu ngồi nghiêm trên phượng ỷ, trên mặt hiện lên một nụ cười kỳ dị. “Các vị đại nhân bên ngoài yến tiệc có vui không? Hoàng hậu như vô tình hỏi một câu, hướng về Bích Tương , nhưng vẻ hớn hở nơi khóe mắt, nơi từng nếp nhăn trên gương mặt, lại rõ ràng không thể che giấu. Bích Tương trong lòng run rẩy, nhưng vẫn cố làm ra vẻ vui vẻ đáp: “Các đại nhân đều rất vui, nghe nói không ít người uống say, phải nhờ người nhà khiêng về. Rượu trong cung ta, quả thực ngon tuyệt. “Ha ha ha… Hoàng hậu cười to, đôi tay khô gầy như móng vuốt vuốt ve tay vịn phượng ỷ lạnh lẽo: “Cho ta hâm một bình rượu nữa, đêm nay phải say một trận mới được. Bích Tương vâng dạ lui xuống, vừa ra khỏi cửa đã gần như chạy trốn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương